0…
Đã vào SG được hơn một tuần nay. Chưa kịp đi hết những nơi đáng chú ý nhất. Thành phố chứa đựng một sự lạ lùng đến huyền hoặc. Hơi thở của đất khiến cho cả những người muốn trải nghiệm hay thể nghiệm đều không nỡ bỏ qua.
1. Xe
Khúc dạo đầu chưa kịp quen với những chuyến xe buýt. Suốt ba hôm mới đến chỉ loanh quanh trên những đoạn ngắn mà chiếc xe đạp có thể mang đi. Hai lần lạc đường và đội mưa trong những buổi chiều chưa kịp hiểu về thời tiết. Một tấm bản đồ đã rách do lỗi của mưa. Tấm thứ hai đang ở chỗ một đứa bạn vừa sang chơi. Ngày mai có lẽ sẽ dành cho một chuyến xe duy nhất – 34; dù hôm nay đã chuẩn bị sẵn cả một tập vé cho những ngày tháng sắp tới.
Đường đến trường đại học không xa – Chỉ cách chỗ ở chừng vài phút đạp xe. Thích xe đạp hơn xe buýt và không muốn đi xe máy. Có những con đường, những khoảnh khắc dễ dàng bỏ bị qua trong một phút giây phải mải miết nhìn về phía trước. Đạp xe mang lại một cảm giác của sự chiến thắng – cái cảm giác thích thú khi biết phía sau lưng mình là cả một quãng đường dài đã qua.
Dĩ nhiên, cũng không nên phủ nhận cái cảm giác thư giãn khi ngả mình trên một chiếc ghế nệm và ngắm nhìn cuộc sống qua khung cửa xe buýt. Nhưng thường khi ở trên xe buýt, người ta dễ rơi vào trạng thái thờ ơ với khung cảnh vì quá bận tâm về đích đến. Cuộc sống cũng có những bất ngờ mà chỉ những ai chú tâm mới nhận ra…
2. Giang dở
Năm cái hẹn đã xong được ba. Hai cái còn lại treo vô kì hạn. Hôm trước có đứa bảo sao mình may mắn. Cũng có thể mình may mắn thật. Nhưng cái đó còn tùy vào định nghĩa “may mắn” của mỗi người nữa.
Có những cái trễ hẹn và những việc chưa và có lẽ mãi không bao giờ hoàn thành. Chẳng biết khi nào có dịp trở lại với TekH để giải thích. Có những câu chuyện không phải lúc nào cũng có thể kết thúc theo cách mọi người muốn. Có những lý lẽ không hề thuyết phục; nhưng một khi đã biết vì sao nó tồn tại, họ sẽ chẳng bao giờ thắc mắc thêm nữa.
3. Tình yêu
Vừa gọi về cho một đứa bạn ở Đà Nẵng. Đã cảm thấy trống trải và hụt hẫng lắm khi mấy hôm trước ngỡ sẽ không còn dịp nhìn lại những vì sao may mắn ấy. Chuyến đi lần này, ngoài những gì thiết yếu nhất, chỉ mang theo chiếc chuông gió – quà sinh nhật từ T. Anh, 153 ngôi sao (thực ra chưa bao giờ đếm vì sợ nhỡ thiếu mất) – quà sinh nhật của H. Yến. Chợt nghĩ về Nhiên Dao – cô bé với những câu chuyện không bao giờ chán. Và bởi tình yêu nên được định nghĩa như một yếu tố trong tình bạn, những con người ấy đang ở thật gần trái tim.
4. Yên bình
Xa nhà để yêu gia đình hơn nhưng không phải là nỗi nhớ. Vì tất cả những thân thuộc ấy đang được nối với nhau chặt hơn bao giờ hết. Chẳng bao giờ có thể quên những đêm đã đánh thức cuộc sống và trách nhiệm. Sẽ là thiếu sót khi chưa kịp hiểu hết về những người thân yêu nhất. Hy vọng ba sớm bỏ thuốc. Mong bé Bê học thật chăm để mẹ đỡ vất vả. Có những điều rất muốn thể hiện ra nhưng ngôn từ chưa và không bao giờ đủ. Thế nên, cách tốt nhất là cứ sống đúng với những gì tốt nhất mà ta có thể. Hạnh phúc không chỉ để dành cho riêng mỗi người khi họ đạt đến. Hạnh phúc còn là món quà cho những người đang dành trọn sự quan tâm.
Ba chặng đường đã vượt qua một. Những gì tiếp theo vẫn còn là bí ẩn. Duy có một điều chắc chắn: rằng hễ còn dám học hỏi và sẵn sàng dấn thân thì những gì sắp đến luôn có giá trị. Hãy cứ mãi như thế nhé! Luôn hướng về phía trước và không bao giờ được quên phía sau luôn là những ủng hộ nhiệt thành nhất.
Nguyễn Văn Thoại – TP Hồ Chí Minh– 10/10/2008
TB: Vẫn chưa tìm ra được một đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất thích hợp. Thôi thì hãy cứ để những câu chữ lại đâu đó giữa thế giới của người lớn và trẻ con. Một lúc nào đó bạn cũng sẽ tìm ra một cách để dung hòa được cái muốn kể và cái nên nói. Còn bây giờ mới chỉ là lúc giấc mơ bắt đầu.



