the observer

        These days, I don’t seem to be writing as much as I used to 2 or 3 years ago. I guess my habit has shifted away from words to silence. I now spend more time on my own, away from the computer, and, if possible, with nature. Tonight, I suddenly recall and realised that I didn’t write much from my thoughts, only directly from my head – a flow. I now remember the feeling that I used to have for a while. After all, it doesn’t matter whether I am writing or not, I see myself on the edge of consciousness in moments like this, doing without thinking. In this way, writing itself has become a tool for me to … Continue reading.

        Nhắn cho em

        Di yêu dấu, Chiều nay gặp nhau, lúc nhà anh mất điện, anh chỉ có thể gọi cho em bằng điện thoại bàn. Tự nhiên anh nhớ lâu rồi anh không nói chuyện với em với giọng trầm, rồi anh phát hiện ra là chỉ cần dừng lại chút thôi, anh đã có thể làm cho cả em và anh cảm thấy an toàn. Nhiều lần tụi mình vẫn chọc nhau, rằng nhiều khi em giống con gái hơn là người yêu của anh. Lâu rồi, anh cũng thỉnh thoảng quên đi em mong manh và cần che chở. Em biết không? Có lẽ chuyện “con gái” là có thật. Anh thấy anh nên đối xử với em nhẹ nhàng, … Continue reading.

        Anh nhớ em

        Vậy là mình quen nhau đã gần nửa năm. Anh nhớ đã lâu, lâu lắm anh không viết, từ trước khi mình quen nhau, đến tận bây giờ. Lúc mình ở Melbourne, trước khi em về nước, tụi mình đã căn dặn nhau phải ngoan, về nước rồi không được quên gia đình. Kết cục là mấy tháng liền cả hai đứa chẳng ngủ được nếu chưa thấy mặt nhau trên Skype. Chuyện đơn giản như vậy mà cũng không làm được. Mà đến bây giờ vẫn vậy, hai hôm không gặp nhau cũng đã là dài. Anh không tưởng tượng nổi nếu không gặp em thì sẽ ra sao. Người xấu đã rời bỏ anh rồi. Nếu không có … Continue reading.