Đi khắp muôn nơi

Thuở nhỏ, tôi ước mình được chu du khắp chốn, được gặp những con người mới và làm những việc chưa từng. Vậy đó, một thời mộng mơ của trẻ con. Hay it ra tôi từng là một đứa trẻ và trong tôi ít nhiều phảng phất dư âm của một thời bé dại.

Tôi nghĩ về những câu chuyện cổ tích. Cổ tích Việt Nam thường kết thúc có hậu. Nhưng thành thật mà nói, tôi không thích cái bình yên ấy. Tôi thích những chuyện  của Anh và Đan Mạch. Có cái gì đó thật hơn, gần gũi hơn với đời sống. Tôi vẫn tin vào cổ tích, nhưng không phải một thứ cổ tích đầy ánh sáng và hương thơm. Người ta có thể tin vào ảo ảnh để rồi hụt hẫng. Tôi đã được sinh ra trong nhung lụa của tình cảm nhưng không phải giữa những ưu ái tột cùng của vật chất. Tôi có đủ niềm tin vào những điều tốt đẹp nhưng không có quyền ảo tưởng.

Lớn hơn, tôi đặt bước chân mình ra xa hơn những hẻm đất của xóm chùa nhỏ hẹp. Biết đâu là một ngày để sống hay là 24 giờ tồn tại? Thời gian đưa đến cho tôi những món quà. Có khi tôi chấp nhận những thua thiệt và bất công chỉ để giữ lại cho mình một giá trị duy nhất về sự trung thực. Tôi vẫn tin vào công bằng. Có thể tôi quá ngây thơ, cũng có khi đó chỉ là ảo tưởng, một giấc mơ mà đến lúc thích hợp, đời sẽ lôi tôi dậy.

Thời phổ thông, tôi ghét nhất là gian dối và có lẽ sau này vẫn vậy. Thà bị điểm không, tôi nhất quyết không mặc cả với quỷ. Trên cuộc đời này, có hai điều mà tôi sợ nhất: lãng quên và sống giả. Tôi đã trải qua hơn 18 năm đầu trên bước đường định mệnh. Quãng đường đi được chưa nhiều; trải nghiệm chưa đủ làm nên một-người-lớn.

Càng đi nhiều, thấy nhiều, gặp nhiều, tôi càng thấy mình nhỏ bé. Tôi dần hiểu mình là ai, đang đến đâu và phải bước đi như thế nào. Vì sợ bị lãng quên, tôi cố trở thành một người bình thường. Bình thường chứ không phải tầm thường. Bình thường nghĩa là làm tốt nhất những gì mình có thể, là sống một cuộc sống theo nghĩa của người. Còn sự tầm thường chỉ bó mình trong những no đủ vật chất mà thôi.

Tôi đang và sẽ đi xa hơn nữa. Nếu không, dòng sông sẽ dìm tôi xuống những tầng sâu quá khứ, đến khi tôi không còn đủ sức kháng cự. Tôi sẽ đặt chân đến những chân trời mới, nơi gặp gỡ của ước mơ. Có lẽ, những sâu sắc của trưởng thành sẽ dần tìm đến với tôi, đổi lấy một con người cầu an và ngại khó. Nhưng đó là chuyện của một ngày khác. Lúc này, trong tôi là tuổi trẻ, với lửa pha lẫn ngông cuồng của nó. Tôi đang sống cho trọn cuộc đời mình và những người thân yêu. Sẽ gần thôi cái ngày tôi ghi tên mình vào tâm trí của họ.

Hẹn gặp tại Việt Nam vào năm 2030

Bạn đã sẵn sàng chưa?

Nguyễn Văn Thoại

Tái bút: Việt Nam năm 2030 là một bài viết dài khoảng hơn 2000 từ về ước mơ của đất nước và những những mục tiêu của mình cũng như cách thực hiện chúng. Những gì nêu lên trong bài viết là lời hứa của mình, với bản thân, với cô, cũng là những mục tiêu gần. Khi có dịp mình sẽ trích đăng bài viết đó.

Đánh dấu bài viết này. Theo dõi nhận xét với chức năng RSS. Viết một nhận xét hoặc để lại trackback: Trackback URL.

2 nhận xét

  1. Kid
    Posted 11/08/2008 at 18:57 | Permalink

    cam on. Doc rat nhieu de roi toi duoc lon rat nhieu. Khong quen Thoai nhung nhung~ suy nghi cua Thoai toi co the? hieu. Truoc’ day toi cung tung` thu? khac’ hoa mot buc tranh cho tuong lai cua minh, lay’ do’ lam` le~ song de? roi` gio` day cuoc doi` toi re~ sang mot huong’ khac’ nhung co’ the? noi’ su menh chung ta dat ra cho ban than luon la` dong luc thuc’ day? hanh` dong chung ta. Toi di con duong` khac’ nhug cung~ deu co’ gang’ hoan thanh` su menh cua minh`. Ban da~ phac thao duoc buc tranh cho minh` thi` dung` tiec’ chi ma` khong lam` cho no them ruc ro~. Neu’ may man’ chung’ ta se` gap nhau, toi cung la` nguoi` thik di day di do’….

  2. Posted 13/08/2008 at 8:03 | Permalink

    1. Yup, nhưng số mệnh chỉ là một phận nhỏ. Phần lớn hơn là nỗ lực của chúng ta.
    2. Hì, cứ phải trông chờ vào duyên số thôi bạn.

Viết một nhận xét

Địa chỉ thư điện tử của bạn sẽ không bao giờ bị tiết lộ hay chia sẻ. Những mục cần nhập được đánh dấu *

*
*