Gởi GT,
Lời nói giống như mũi tên, đã bắn đi thì đừng mong lấy lại được.
Nói một cách ngắn gọn, ta chán cho cái chỉ số EQ của mi lắm. Chẳng phải mỗi mình ta nghĩ về mi như vậy. Nhưng thôi, ta không định trích dẫn lời người khác khi chưa được phép.
Nếu mi vẫn nghĩ mình đúng, ta không cản. Ta cũng chẳng đòi mi phải sai, mi có cái lí của mi.
Nhưng ở trong vị trí của mi, ta sẽ không làm vậy.
Ngay cả khi một số người không làm theo ý mi, đó cũng chẳng phải lý do để mi cư xử khiếm nhã. Mi nên nhớ mi chỉ có quyền chọn số mệnh cho bản thân mi thôi, chấm hết. Mi đừng quên hôm nay mi và ta ở chung trong một căn phòng chẳng vì ta phải theo lệnh của mi. Đơn giản là vì một mục đích chung mà mỗi người thấy phần của mình trong đó.
Mi thử đặt mi vào vị trí của ta xem. Rồi mi sẽ cảm thấy thế nào?
Ta đã định hét vào mặt mi lúc ban tối, nhưng ta đã không làm, không đáng và cũng chẳng để làm gì.
À không, nếu mi là một đứa khác, cũng có thể sẽ như vậy lắm, hoặc ta sẽ để ngoài tai, không quan tâm, sẽ chẳng là gì hết. Ta biết phải làm gì và như thế nào với cảm xúc của ta.
Mi cũng nên nhớ nhu cầu cơ bản nhất của một người là được tôn trọng. Mà mi với ta đâu phải thứ quan hệ có thể xem như người dưng: nói để rồi quên.
Từng câu của mi ta còn nhớ. Nếu mỗi tuần (không cần mỗi ngày) ba hay mẹ mi chỉ cần chĩa vào mặt mi và bảo mi là một đứa vô dụng thì ta giám chắc giờ này mi là một đứa vô dụng thật và chẳng ở trước mặt ta để nói những lời đó đâu.
Mi có bao giờ nghĩ vì sao tụi trẻ ở nhà tình thương không dám nghĩ tới xếp loại khá ở phổ thông không? Những người gần chúng nhất không tin chúng đặc biệt và kéo tất cả theo suy nghĩ chủ quan của họ. Công trình khoa học hẳn hoi.
Như trong tin nhắn, ta không cần hai từ đó. Chúng vô nghĩa và trống rỗng. Ta nghe những câu đại loại thế nhiều rồi và quá nhiều người cứ lặp lại lỗi cũ. Mi cũng chẳng thật tâm nghe những nhắn nhủ từ một đứa xem-mi-như-bạn. Ta nói rồi, ta chỉ mong mi biết “cẩn trọng với lời nói”.
Mi cũng chẳng còn nhỏ, ít ra cũng biết chuyện. Còn nhiều nữa, nhưng mi nên tự ngẫm lấy.
Entry này kết thúc tất cả những gì ta cần nói hôm nay. Mai ta sẽ quên cả (từ quên hiểu theo nghĩa của con trai).
Ta mong mi sau này không phải như hôm nay ta gặp.
Bạn-của-mi
Nguyễn Văn Thoại
Đã hiểu. Ta cũng mong thế!