[dành cho chính tôi trong những ngày xưa cũ]
Có lẽ cuối cùng tôi không nên cố tình quên đi một chút cảm giác hiếm hoi trong cuộc đời này, cảm giác khi kể một câu chuyện và dò đường đi đến kết thúc của nó…
Nếu bạn từng đọc blog của tôi cách đây khoảng một năm, và bạn thấy tôi mất tăm không một dấu vết, hy vọng là bạn nhận ra lúc tôi không kể thêm một câu chuyện nào nữa. Ít ra thì tôi cũng nhận ra mình không nên để tất cả vào một chiếc hộp và cố tình đóng kín. Bởi sau cùng, có lẽ được viết là một điều tốt. Và luật vẫn như cũ, không bao giờ có một trăm phần trăm sự thật.
Tôi thử tìm lại chính mình trên Google nhưng màn hình ngập tràn những số 404 – File not found. Tôi biết mình đã rời bỏ không gian này đủ lâu để Google có thể quên tôi. Tôi đoán có thể bạn cũng đã quên tôi. Và tất cả những suy đoán nói trên cũng chỉ bởi tôi nhận ra chính tôi cũng đã bỏ quên bản thân mình.
Tôi cảm thấy mình không nên cứ cố giữ lấy một chút an toàn mà bỏ qua tất cả những trải nghiệm. Điều đó chưa hẳn có nghĩa tôi muốn đem tất cả mọi thứ ra một nơi đông người. Bởi xét cho cùng thì chẳng phải chính những bí mật đã tạo nên một phần con người đó sao?
Tôi muốn tìm lại một chút mới mẻ. Hơn 2 năm qua, tôi đã có những khoảnh khắc tuyệt vời trong căn nhà ảo này. Bạn cứ xem như tôi vừa trở về từ một chuyến đi xa và căn nhà cũ vừa được gỡ ra, đóng lại để cất đi. Những mảnh kí ức xưa tôi vẫn để lại cho riêng mình dẫu đã được đóng kín. Tôi muốn bắt đầu lại từ những điều đơn giản nhất.
Và đừng hỏi tại sao lại là lúc này. Cứ xem như đấy là một bí mật nhỏ của riêng tôi đi.
Không ai quên được bạn Thoại đâu
Welcome home!
Don’t worry, man. No one can forget ya, even Google
) Haha