
Tôi tìm thấy mình ngồi lặng rất lâu trước khi có thể bắt đầu những dòng này. Có lẽ tôi đã trở nên khác xa những ngày tháng cũ. Lâu lắm không viết bởi mỗi lần mở blog lên để viết là một lần cảm thấy mình trống rỗng. Những cảm xúc ngày xưa trở nên nhạt nhòa đến mức không còn có thể nhận ra.
Nếu tôi có thể yêu một người với tất cả cuộc sống của mình thì hay biết mấy?
Dòng thời gian là một thứ đáng sợ. Người ta không thể từ bỏ nó, bất chấp khi trái tim và tâm hồn của họ bị hủy hoại.
Nếu có ai đó gặp tôi cách đây vài năm và đánh cắp trái tim tôi đi, biết đâu lúc này tôi đã tìm thấy bình-yên.
Nhưng tất cả chỉ là giả tưởng.
Ba năm qua, những điều đạt được và mất đi liệu có xứng đáng? Tôi biết mình đã làm tổn thương một số người và bản thân tôi chưa bao giờ có thể tự tha thứ cho mình vì điều đó. Nhưng tôi không thể quay lại bởi đó sẽ trở nên một điều còn tệ hơn. Tôi chưa thể nghĩ ra làm thế nào để thoát khỏi những điều này. Nếu được làm lại tất cả, có lẽ tôi sẽ sống một cuộc sống như cũ. May mắn thay, thời gian không thể quay lùi và tôi sẽ không thể làm họ đau hơn nữa.
Tôi đang một mình trong phòng vắng, rất lạnh và cô đơn.
Nếu ai đó có thể tìm thấy tôi ở đây, ngay lúc này, và đặt bàn tay họ lên vai gầy, có lẽ tôi sẽ ôm lấy họ thật chặt, rồi khóc.
Tôi lại vừa mất đi thêm một người nữa…
Có một điều chưa ai hiểu về tôi, hoặc họ không tin khi tôi nói ‘người có thể tìm thấy hạnh phúc bên tôi là người đã từng bị tôi làm tổn thương mà vẫn còn đủ niềm tin để tha thứ’.
Khi họ không đủ dũng khí để đối mặt, họ chạy trốn. Nhưng làm sao có thể chạy trốn khi kẻ thù tồn tại từ bên trong?
Tôi cố kiếm cho mình một-người-bạn-gái để chia sẻ cuộc sống này. Nhưng cho đến bây giờ, những người tôi gặp, hoặc vô tư quá, hoặc cảm xúc quá. Raine là một ngoại lệ, nhưng chúng tôi đã trở nên quá-gần-và-quá-xa để có thể bước đi cạnh nhau. Nhiều nhất cũng chỉ có thể thỉnh thoảng lại quay sang để biết con đường của người kia đã đến đâu mà thôi.
Chiều nay, tôi để cho tâm hồn mình ngập tràn nỗi buồn và sự cô đơn. Bài tập chưa xong, nhưng ít ra tôi đã cho mình một cơ hội để bày tỏ điều đã cắm sâu suốt những tháng ngày qua.
Và rồi, tôi vẫn chỉ là một kẻ đơn độc trong cuộc sống này.
N.Khanh
Những người tìm thấy hạnh phúc bên em, họ chấp nhận bị tổn thương, chỉ là họ không nhận ra vì đâu mà họ chịu đựng được tổn thương đến thế
Bạn chưa từng và không bao giờ mất tôi, có hiểu không, Khanh? Comment này chỉ để nói vậy thôi. Tôi cũng đang một mình trong phòng vắng, rất lạnh và cô đơn. Cảm giác bây giờ, và entry này, thực xót xa lắm..!
Tôi không thể làm gì nữa, vì rất có khả năng, sẽ hệ lụy đến bạn. Nếu có thể, đơn giản chỉ là, muốn ôm bạn…
Một lần nữa thôi.