Anh nhớ em

Vậy là mình quen nhau đã gần nửa năm.

Anh nhớ đã lâu, lâu lắm anh không viết, từ trước khi mình quen nhau, đến tận bây giờ.

Lúc mình ở Melbourne, trước khi em về nước, tụi mình đã căn dặn nhau phải ngoan, về nước rồi không được quên gia đình. Kết cục là mấy tháng liền cả hai đứa chẳng ngủ được nếu chưa thấy mặt nhau trên Skype. Chuyện đơn giản như vậy mà cũng không làm được.

Mà đến bây giờ vẫn vậy, hai hôm không gặp nhau cũng đã là dài.

Anh không tưởng tượng nổi nếu không gặp em thì sẽ ra sao. Người xấu đã rời bỏ anh rồi. Nếu không có em, có lẽ anh vẫn đang trêu đùa cả K và T. Anh cuối cùng cũng hiểu được cảm giác chân thành yêu một người là như thế nào, sẵn sàng vì người khác mà từ bỏ là như thế nào.

Anh nhớ ngày mình mới quen nhau, cứ dăm ba hôm em lại đòi chia tay. Cứ mỗi lần như vậy, em làm anh đau khủng khiếp. Rồi anh khó nhọc lắm mới giữ em lại được. Mình ôm nhau, khóc, rồi lại làm lành. Có lần anh chịu không nổi, muốn buông xuôi hết, làm em cũng không nỡ bỏ đi nữa.

Mà lạ, anh từ trước đến giờ chưa bao giờ khi nào cũng là người chủ động chia tay. Vậy mà từ lúc quen em, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện xa em, ngay cả một tư tưởng thoáng qua cũng làm anh đau.

Anh yêu em thật rồi, đến mức không thể dứt ra được nữa rồi.

Anh thèm được ở cạnh em quá, để dỗ em lúc em buồn và phạt em lúc em không ngoan. Anh nhớ lúc tụi mình đi retreat, hai đứa giận nhau rồi bỏ ra biển. Giả sử ngày đó có chuyện gì có lẽ suốt đời anh không thể tha thứ cho bản thân.

Anh nhớ lúc em ôm anh, anh chọc em giống con gái anh quá. Nếu mình có con, anh muốn là con gái, để được hiền và xinh như em. Anh không cho em sinh nhiều đâu, đau lắm.

Em nhớ lúc em kể chuyện hồi nhỏ của em cho anh nghe không? Rồi em bảo anh gọi em là Di, cho giống người trong nhà. Anh nhớ lúc đó anh ôm em, vỗ nhẹ. Anh nhớ trời lạnh cắt thịt, nhưng tim anh ấm.

Anh quen nắm tay em rồi. Mỗi lúc đi trong trường không có em, anh hay cầm iPod touch trên tay. Tay không lạnh lắm, em biết mà.

Tối nay anh lại không ngoan, mình đã hẹn nhau phải đi ngủ sớm, vậy mà anh lại ngồi viết. Em phạt anh đi. Không nói chuyện với anh nữa nha. Chỉ nhìn anh thôi, ánh mắt đáng thương tội nghiệp của em.

Di, anh muốn sống với em, tỉnh dậy bên cạnh em, nấu ăn chung với em, làm việc nhà cùng em, già đi bên cạnh em.

Hồi trước mẹ có nói với anh, “ai yêu thì yêu lại kẻo mất lòng”. Giờ anh hư, không làm theo lời mẹ nữa. Anh không làm sao yêu người khác được nữa.

Em phạt anh đi.

1 Response to Anh nhớ em

  1. Giao on March 17, 2011 at 10:40 AM:

    Thoại và Quỳnh vui quá. Chờ đi ăn đám cưới của hai bạn :D .

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>