(Viết cho T.Anh, T.Lý, A.Thi và Xíu)
Có lẽ lúc này bạn đã trở lại mức tâm trạng bình thường. Hay chí ít, bạn đã không còn buồn nhiều như cách đây vài tuần. Tôi muốn dành bài viết này như một cuộc trò chuyện thứ hai và cuối cùng về kì thi vừa rồi.
Trước tiên, tôi muốn chúc mừng bạn, chúc mừng cho một trong những thất bại lớn đầu tiên.
Nói như vậy không có nghĩa là tôi mong bạn vấp ngã nữa. Tôi chúc mừng vì bạn vẫn còn cơ hội để thử lại thêm rất nhiều lần. Bạn có quyền thách thức sự nghiệt ngã của cuộc đời, bạn có một sự lựa chọn để vượt qua. Vì bạn có tuổi trẻ, một thứ quyền lực để thay đổi.
Một đứa bé không sợ thất bại, nhóc ấy đã ngã rất nhiều trước khi biết bò, rồi biết đi.
Tất cả chúng ta đều đã từng như vậy. Nhưng có khi những suy nghĩ phức tạp khiến bạn quên đi bản năng đó - bản năng đấu tranh và tự hoàn thiện.
Nếu bạn gặp một thất bại như thế này lúc trung niên, mọi thứ sẽ khó khăn hơn rất nhiều; những cơ hội lúc ấy không còn nhiều nữa. Còn lúc này, bạn có cả một cuộc đời phía trước, tất cả thế giới rộng lớn ngoài kia vẫn đang đợi bạn khám phá.
Tôi cũng đang ở đây dõi theo bạn, quan sát và chờ ngày bạn đặt dấu chân mình đến nơi góc bể chân trời.
Phụ tất cả những trông đợi ấy, chẳng phải là một điều lãng phí sao?
Dù ta không trở thành vĩ nhân thì cũng hãy một lần trở thành người bình thường. Cứ làm tốt nhất những gì bạn có thể để không bao giờ phải hối tiếc.
Có một câu nói tôi rất thích thế này:
Defeat is temporary, giving up makes it permanent
Bạn có quyền thay đổi, bạn có quyền lựa chọn và bạn sẽ làm được điều bạn thực sự muốn.
Những ngày vừa qua đã đủ cho những nỗi buồn. Bây giờ đã đến lúc bạn cho bản thân mình một khởi đầu mới. Những gì vừa rồi cứ xem như là một chặng nghỉ chân và nhìn lại. Bây giờ là lúc tiến lên.
Hôm nay là ngày để bạn mỉm cười và tiếp tục. Bạn chưa đạt được những gì mình muốn trong lần thử đầu tiên không có nghĩa là bạn thất bại, bạn chỉ chưa chạm đến thành công mong đợi. Một ngày gần đây, khi chúng ta gặp nhau, tôi mong bạn sẽ khoe với tôi những điều mới. Tôi biết bạn của tôi mạnh mẽ lắm, sẽ chẳng có nỗi buồn nào dám ở lại lâu trong bạn đâu.
Lúc này, tôi dành cho bạn một nụ cười. Bạn nhớ nhận lấy và dán nó lên khuôn mặt đáng yêu của mình. Bạn sẽ làm được những gì mình muốn, chỉ cần biết cố gắng, chỉ cần đừng bao giờ từ bỏ.
Chúc bạn may mắn trên con đường bạn sắp đi. Tôi chờ tin vui của bạn.
Cười lên bạn nhé!
Nguyễn Văn Thoại
Đà Nẵng ngày 18 tháng 8 năm 2008


